{Longfic Yunjae} - Anh cứ đi đi ! { Complete} - Chap 39 - End

     


Chap 39

" Anh đúng là điên rồi ! " - Jaejoong ở trong lòng anh cũng bật cười, tuy vẫn chưa đoán được nguyên nhân khiến anh trở nên manh động như vậy nhưng bởi vì những cảm xúc hạnh phúc hiện tại cậu cũng không hề muốn tìm hiểu đến nó. Chầm chậm vòng tay qua sau lưng anh , đầu tựa vào vai anh cậu nhắm mắt tận hưởng giây phút ngọt ngào này mặc cho có bao nhiêu ánh mắt kì lạ đang nhìn 2 người. Yunho được cậu ôm đáp lại dĩ nhiên là càng thêm hưng phấn, anh hưng phấn đến nỗi còn nhấc bổng cậu lên, đôi chân rời khỏi mặt đất khiến cậu có cảm giác lâng lâng.

" Jaejoong, chúng ta 1 lần nữa kết hôn được không em ?"

" Hử ?" - cậu ngừng cười , Yunho liền đặt cậu xuống, bầu không khí lại trở nên nghiêm túc đến lạ

" Anh biết anh không phải người chồng hoàn hảo và đã làm tổn thương em rất nhiều, anh cũng không dám đòi hỏi sự tha thứ từ em nhưng anh vẫn hi vọng có thể cùng em làm lại từ đầu. Anh , em và con của chúng ta sẽ cùng nhau tạo nên một gia đình hạnh phúc. " - anh chạm tay vào bụng cậu, cảm giác tự hào của người cha làm anh không kiềm được sự run rẩy - " Anh đã từng thề sẽ chờ đợi đến khi được em chấp thuận , sẽ không ép buộc hay làm khó em... tuy nhiên em cũng biết, bảo bối chả mấy nữa sẽ ra đời."

" Tôi ..." - cậu ngước mắt nhìn anh, cậu vẫn còn phân vân rất nhiều, cậu còn yêu anh và cậu cũng rất rõ điều đó, con của cậu dĩ nhiên cũng cần cha nhưng mà cậu lại không có đủ tự tin cùng anh một lần nữa kết hôn. Kí ức của quá khứ vẫn chưa thể nào hoàn toàn quên đi được, nhiều khi bên anh cậu vẫn cảm thấy lo sợ. Mọi thứ đến quá nhanh, tình cảm của anh đến với cậu quá bất ngờ khiến cậu không một chút chuẩn bị nào cả .

" Em có cảm nhận được trái tim anh đang vì em mà đập rộn rã, em có cảm thấy trái tim của 2 chúng ta có chung một nhịp đập ? " -  Bàn tay đang đặt ở bụng cậu của anh liền di chuyển đến bàn tay đang nắm chặt của cậu, anh từ từ  đưa bàn tay còn lại gỡ từng ngón tay của cậu ra rồi đưa nó lên ngực trái của mình - "Và quan trọng hơn tất cả ... em ... có còn yêu anh ? " - anh hỏi, đôi mắt anh đầy mong chờ nhìn cậu, qua những biểu hiện gần đây của cậu anh đoán cậu vẫn còn tình cảm với anh, chỉ cần cậu còn yêu anh thì mọi lí do đều trở nên không còn quan trọng, chỉ cần cậu yêu anh là đã quá đủ.

" Tôi cần thời gian để suy nghĩ ." - Jaejoong bối rối gạt gạt sợi tóc trên trán mình, trong lòng cậu bây giờ rất rối và cậu cần thêm thời gian để chắc chắn về mọi việc, cậu muốn bình tĩnh lắng nghe bản thân muốn gì và điều gì sẽ mang lại hạnh phúc cho gia đình cậu.

" Được, anh sẽ chờ !" - Yunho mỉm cười vui vẻ, cậu nói cần thêm thời gian tức cậu đã đồng ý cho anh cơ hội, chỉ cần như vậy thôi là anh đã có đủ để tự tin để chứng minh cho cậu thấy anh yêu cậu nhiều như thế nào, chứng minh cho cậu thấy anh sẽ là người chồng thật tốt. - " Chúng ta về nhà nào !" - Hào hứng nắm chặt tay cậu đi lấy xe, anh vừa đi vừa huýt sáo vô cùng ầm ĩ . Cậu thì cứ nhìn thật lâu vào bàn tay đang nắm chặt lấy bàn tay mình, cảm giác tay trong tay thế này ... đúng là không tệ, cậu cũng không nhịn được mà mỉm cười.