Hào môn quyền thế: Ngôn thiếu cưng chiều vợ - Lương Thần Nhất Dạ - Chương 169: Tiểu Bạch dỗ con

     

Lâu Diệc Sâm nói một câu như vậy, quả nhiên làm Ngôn Mặc Bạch ngoan ngoãn im miệng.

Thật sự thì Ngôn Mặc Bạch cũng từng không tin Sở Kỳ bị xóa trí nhớ, nhưng nghĩ kĩ lại, trong trí nhớ bị mất đi của Sở Kỳ lúc đó Cố Khuynh còn chưa hiện diện trong cuộc sống của cô ấy , vì thế anh ta khẳng định Sở Kỳ có nhớ hay không cũng không quan trọng.

Cố Khuynh cười nhẹ, một tay vuốt cằm, nhìn về phía Ngôn Mặc Bạch: "Hiện tại xin lỗi tôi còn kịp đấy."

"Anh hai, em sai rồi! Đại nhân không chấp tiểu nhân, tha thứ cho em lần này đi! Về sau tuyệt đối sẽ không ở trước mặt anh khoe hạnh phúc nữa!" Ngôn Mặc Bạch lập tức hướng Cố Khuynh bày ra khuôn mặt tươi cười, nhưng trong lòng thì đang lớn tiếng mắng.

" Được rồi, anh hai khoan hồng độ lượng tha cho em." Cố Khuynh vỗ vỗ bả vai Ngôn Mặc Bạch nói.

Ngôn Mặc Bạch trước anh em mới có vài bộ dạng khác nhau, không giống như trước mặt người ngoài chỉ có lạnh lùng vô tình.

Ba người nói chuyện một lúc, cửa thư phòng mở ra, là Lôi Ngạo và người của anh ta.

"Anh cả, anh hai, anh ba!" Hai người đẩy cửa bước vào, sau đó lười nhác ngồi trên sofa.

Ngôn Mặc Bạch nhìn qua, kéo Lôi Ngạo vào thẳng chủ đề hỏi : "Lôi tử, thuốc cậu lấy ở trung tâm chế tạo nghiên cứu của Tư Khắc Tư đâu?"

Lôi Ngạo hừ hừ, chậm rãi đứng lên, nhìn thoáng Ngôn Mặc Bạch, sao đó sờ túi trên áo khoát, vẻ mặt bất đắc dĩ nói: "Không thấy đâu cả, chắc đã làm mất rồi!"

"Cái gì?" Ngôn Mặc Bạch khó tin trừng mắt nhìn Lôi Ngạo, nhanh chóng đi tới sờ túi của anh ta. Tiểu tử này nhất định là lừa người, làm sao lại không thấy đâu? Làm sao lại bất cẩn quăng đi chỗ khác? Đây là vật quan trọng như vậy, anh ta nhất định sẽ giữ cẩn thận."

Lôi Ngạo thấy Ngôn Mặc Bạch đi tới, phản ứng rất nhanh, lùi về sau, hai tay ôm trước ngực, vẻ mặt ủy khuất trách móc Ngôn Mặc Bạch : "Anh Ba, anh sao lại động tay động chân với em?"

"Cậu!" Ngôn Mặc Bạch nhìn bộ dạng Lôi Ngạo, tức giận đến đau đầu. Anh cắn răng hạ giọng, nói: "Mau đưa thuốc đây, bên ta có mấy chiếc xe, cậu thích cái nào thì cứ lấy mà dùng."

" Là thật ?" Lôi Ngạo dùng ánh mắt thương lượng nhìn Ngôn Mặc Bạch, trên khuôn mặt tuấn tú lộ ra nụ cười.

" Anh ba, em thì sao?" Người đi cùng Lôi Ngạo cũng lên tiếng. Dù sao chuyện này cũng là hắn ta cùng Lôi Ngạo làm, dựa vào đâu mà Lôi Ngạo có mà hắn không có ?

Cố Khuynh và Lâu Diệc Sâm ngồi trên sofa uống rượu, nhìn bọn họ cười cười xem kịch.

Ngôi Mặc Bạch xoa xoa thái dương, nói : " Hai cậu đều có!"

Nói ra những lời này, giống như mất đi miếng da miếng thịt vậy. Toàn là xe anh khó khăn lắm mới có, chiếc nào cũng vô cùng quý giá. Một câu nói mà mất đi cả hai cái một lượt, sao có thể không đau lòng!

Bên kia Cố Khuynh cũng phụ họa: "Tiểu Bạch, còn của ta đâu?"

Cố Khuynh cười, giơ chén rượu về phía Ngôn Mặc Bạch, bộ dạng như muốn nói "Không có lợi thì ta nhất định sẽ không giúp."