Một ngoan, hai mất việc, cho em chọn - Chương 55: Trái tim ai vỡ vụn

     

Mà thôi, nghĩ lắm chi cho mệt, An quẳng đống đồ sang một bên, vô tư đi vào phòng tắm. Hưởng thụ làn nước ấm nóng, tâm trạng thoải mái vô cùng, đầu óc An lâng lâng, không biết thế nào lại tưởng tượng cảnh Phong Mạc Tử cầu hôn mình. Lại suy đoán tối nay đặc biệt như vậy có khi nào cô được cậu cầu hôn ở một nhà hàng sang trọng không? Nghĩ tới đó mặt cô đã nóng bừng lên không dám tưởng tượng tiếp, rõ vớ vẩn, làm gì có chuyện hoang đường, con người Mạc Tử không bao giờ biết lãng mạn là gì cả.

Nhưng suy đi tính lại vẫn thấy có điều rất lạ, ví dụ như mấy ngày nay cậu có rất nhiều cuộc gọi, thông thường nghe điện thoại đối tác cậu để cô nghe cùng, vậy mà dạo này lẻn ra ngoài nghe một mình. Còn nữa, lúc coi phim, có mấy cảnh chiếu nam chính cầu hôn nữ chính ngoài biển, cô nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ, còn cậu thì phán câu xanh hơn củ chuối.

-Quá tầm thường. Không bằng một góc của...à mà thôi.

-Dạ?

-Không có gì, coi tiếp đi.

Hay là hôm trước của hôm trước, An thấy cậu chăm chút thiết kế cái gì đó tỉ mỉ lắm, cô đứng bên cạnh còn chả hay biết. Lúc đặt đĩa táo cậu mới giật mình nhìn lên, xong có chút hốt hoảng len lỏi trong ánh mắt, vội vàng gấp bản vẽ lại, rồi hỏi cô

-Em nhìn thấy?

-Chưa có nhìn, mà anh làm gì giấu em vậy?

-Không có gì, lên phòng khách chơi đi, lát anh ra.

Chưa nhìn thấy là nói dối, nhưng nhìn thấy mà không hiểu là nói thật, cô chỉ kịp thấy cái hình tròn rồi một đống họa tiết gì đó kì cục, cũng không để ý lắm. Nước nóng trong bồn đã chuyển ấm hơn nhiều, mặt An đầy nét nghi hoặc, giờ nghĩ kĩ, bộ trang sức thông thường rất hay có nhẫn, nhưng bộ này lại không có, vậy chẳng phải nhẫn dùng cho lúc đặc biệt sao?

Tự dưng nhiệt độ trong người thay đổi, tăng vụt, hai má trắng nõn bỗng dưng hồng hồng, trong lòng thấp thỏm, hồi hộp kì lạ. Rồi An lại tự nhủ, chỉ là suy đoán mà thôi, lỡ sai thì ăn cả thúng dưa bở chứ chả chơi. Nhưng ở sâu nơi tâm hồn, dấy lên những tia hy vọng nhỏ nhoi đầy mãnh liệt.

An chuẩn bị xong, đúng giờ, cô bước khỏi chung cư, phía xa xa, gần cái cột đèn bên cạnh cái thùng rác trước cô lao công lớn tuổi là hai đứa rỗi hơi thẹn thùng tập nắm tay nhau, mấy đứa còn non và thơ lắm. Đối diện mới là xe của Mạc Tử, cậu đứng dựa cửa kính, đăm chiêu nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, vóc người cao lớn, đẹp trai hào quang cứ phải nói là tỏa ra mỗi ngày một lớn, thu hút xung quanh, chẳng khác diễn viên điện ảnh là mấy.

Do mặc váy ôm sát với đi giày cao gót, có phần không quen, bước đi hơi xiêu vẹo, còn chưa tới nơi đã vấp phải đá bên đường, theo quán tính ngã sấp mặt, hên sao cậu nhanh tay đỡ lấy chứ không thì khổ rồi.

-A! Đi cái này khó quá.

An ngẩng mặt than thở, vậy mà người kia chẳng phản ứng, bần thần nhìn cô chứ, làm cô mặt đỏ hơn gấc. Cậu khẽ ho nhẹ, dùng lực chút đã nhấc bổng cô lên, sau đó tống vào xe.